Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi-Rừng-Đồi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi-Rừng-Đồi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Khu bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ (Bắc Kạn)


Khu Bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ thuộc huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn, có diện tích trên 14.000ha, trải dài từ các xã Vũ Muộn, Cao Sơn (huyện Bạch Thông) tới các xã Lương Thượng, Ân Tình, Côn Minh (huyện Na Rì), là nơi lưu giữ được hiện trạng nguyên sơ của thiên nhiên kỳ thú cùng với một hệ sinh thái động, thực vật phong phú và đa dạng, với rừng trên núi đá vôi, biểu trưng cho giá trị độc đáo của vùng Đông Bắc Việt Nam.

Khu Bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ được các nhà khoa học trong và thế giới đánh giá cao về sự phong phú của nhiều loại động, thực vật quý hiếm thuộc diện phải được quản lý và bảo vệ nghiêm ngặt. Trong đó phải kể đến là loài voọc má trắng, sóc, khỉ thuộc những loài hiện có nguy cơ bị tuyệt chủng trên toàn cầu. Đặc biệt, đến với khu Bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ bạn sẽ được chứng kiến sự đa dạng của loài dơi ở đây - được coi là đa dạng thành phần cao nhất Việt Nam.

Kim Hỷ còn là nơi lưu giữ một số nguồn gien quý hiếm của các loại thực vật đặc hữu có nguy cơ tuyệt chủng như cây thiết san giả hay còn gọi là thông đá mà trên thế giới hiện nay còn sót lại ở 4 tỉnh miền núi phía Bắc nước ta và 2 tỉnh Quảng Tây, Quảng Đông (Trung Quốc). Không những thế, đây còn được coi là kho gỗ quý lớn của tỉnh Bắc Kạn với hàng vạn cây nghiến, thông núi.

Ngoài động thực vật, khu Bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ còn giàu về tài nguyên khoáng sản, nhất là vàng. Đến với Kim Hỷ, bạn có thể khám phá hệ sinh thái phong phú, mạo hiểm vào rừng theo con đường mòn ngoằn ngoèo giữa rừng sâu, tìm hiểu và khám phá nơi ấn náu của các loài động vật hay phát hiện ra những thân cây gỗ quý đồ sộ. Thú vị hơn nữa là khi bạn ngồi nghỉ dưới tán cây rừng, thưởng thức bản hòa ca của chim muông, gió ngàn.

Giàu tài nguyên nhưng Khu bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ ở tỉnh Bắc Cạn không chỉ bị tàn phá bởi nạn khai thác vàng trái phép, mà lâm sản quý hiếm được xếp vào loại cần bảo vệ nghiêm ngặt cũng liên tục bị chặt hạ với mức độ ngày càng tàn khốc.

Cheo Leo Đèo Gió (Bắc Kạn)


“Đèo Gió là nơi cao nhất của Bắc Kạn nối với Cao Bằng. Quanh năm sương phủ. Buổi sáng nếu đi xe là chìm trong mây. Cũng là nơi heo hút và nghèo lắm…” – Lời giới thiệu của chị bạn đồng nghiệp quê hương Cao Bằng văng vẳng bên tai khi chúng tôi đặt chân lên Đèo Gió.

Chỉ nghe đến hai tiếng đèo Gió đã thấy không khí trong lành và mát mẻ. Suốt chuyến đường dài từ Bắc Kạn đi men theo những con đường ven núi quanh co, Đèo Gió hiện ra mờ mờ ảo ảo…

Đèo Gió thuộc huyện Ngân Sơn (Bắc Kạn), nơi mà nhiều du khách dừng chân. Đứng trên đỉnh đèo ta như đứng trên một không gian mênh mông, kỳ vĩ. Nhìn xuống bên dưới là đèo là con đường quốc lộ 3 nối liền giữa hai tỉnh Bắc Kạn và Cao Bằng.



Lác đác những mái nhà của bà con dân tộc phía chân núi, chiều tối những làn khói bếp tỏa lên như những làn sương đến đẹp lạ kỳ.

Một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ mà hầu hết du khách nào đi qua cũng phải dừng chân thưởng thức không khí trong lành và phong cảnh rừng núi tuyệt đẹp.

Trên đỉnh đèo có nhiều nhà hàng phục vụ các du khách, đặc sản nơi đây là những bình rượu ngô thơm nồng, các loại rượu được ngâm bằng nhiều cây thuốc lấy từ trong rừng về, măng ớt được coi là một món đặc sản của người dân địa phương…

Đến mùa lê dọc đỉnh đèo bày bán đầy ắp những rỏ lê chín vàng, ngọt mát đến dịu cả người khi vào những buổi trưa hè oi ả. Mật ong cũng là thứ đặc sản quí hiếm, những chai mật ong đặc sánh, vàng óng, ngọt lịm và có mùi thơm thật dễ chịu…

Mùa đông thì có những bắp ngô ngọt được luộc nóng hổi làm ấm áp lòng người…


Vượt một chặng đường xa đi từ Bắc Kạn đến Cao Bằng hầu hết các du khách đều dừng chân bên đỉnh đèo Gió. Đặc biệt vào mùa hè được rửa mặt bằng nước từ khe núi đá chảy xuống thật sảng khoái. Được thưởng thức những món ăn truyền thống thật ngon miệng như: rau ngót rừng, rau bồ khai, nhộng ong xào măng chua, thịt trâu khô xào tỏi, đặc biệt mùa đông giá rét ăn món khau nhục thật là ngon, món ăn này được làm từ khoai môn và thịt ba chỉ, là món ăn truyền thống của người dân Bắc Kạn được bày trong các dịp lễ hội…




Là con đèo cao nhất của huyện Ngân Sơn, đèo Gió đã được nhiều du khách thập phương biết đến. Đặc biệt sẽ được ngắm những cánh hoa đào, hoa mận trắng hồng vào dịp xuân về. Một mùa xuân đang đến những cánh hoa đang e ấp chào đón xuân về !

Khắp bản làng sẽ rộn rã tiếng cười, những khói lam chiều của mùi xôi nếp và thịt lợn nướng. Những người dân địa phương nơi đây sẽ đón một mùa xuân thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.


Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Baomoi, Báo Haiphong và nhiều nguồn khác.

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Khám phá Ô Tà Sóc (An Giang)


Ngọa Long Sơn (có nghĩa con rồng nằm), là tên chữ của núi Dài. Đây là ngọn núi thuộc dạng núi dốc, được hình thành trong thời kỳ tạo sơn mãnh liệt nên núi có độ cao 554m (có nơi ghi 580m) và độ dốc lớn trên 25 độ.

Đá trên núi phần lớn là đá cứng với nhiều pha tạp khác nhau gồm đá núi lửa và đá granditoit có tuổi Jura thượng, đá granite có tuổi Creta. Con rồng nằm này dài khoảng 8.000m, dài nhất trong dãy Thất Sơn, nằm dọc theo Tỉnh lộ 955B, chiếm một diện tích rộng lớn thuộc 4 xã: Châu Lăng, Lương Phi, Ba Chúc và Lê Trì của huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Trên núi có nhiều loại gỗ quý như dầu, căm xe, lăng ổi, bời lời, quế, gõ mật, nính... tạo thành rừng rậm, là nơi trú ngụ của một số loài chim muông và thú rừng, như: nai, mang, heo rừng, trăn, rắn, gà rừng...



Tại đây có một địa danh gọi là Ô Tà Sóc, có nghĩa là suối Ông Sóc. Đây là chốn sơn lâm hiểm trở, được Tỉnh ủy An Giang trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước chọn xây dựng làm căn cứ, gọi là Căn cứ Ô Tà Sóc.

Để tham quan Căn cứ Ô Tà Sóc, từ Tỉnh lộ 955B vào chân núi lên địa danh này là con đường nhựa nhỏ dài 2,5km, nhiều nơi tróc lở lởm chởm. Con đường với hai bên là bạt ngàn những cánh “rừng” tầm vông chạy liên tiếp tạo cảnh quan rất ngoạn mục. Lẩn trong màu lá tầm vông mùa khô màu vàng xanh là những tán lá xoài, mít, đào lộn hột... xanh biếc.



Ngã ba ngay bên chân núi đi thẳng có con đường đất nhỏ dẫn lên đồi Ma Thiên Lãnh (còn gọi Bụng Ông Địa). Từ ngã ba này quẹo phải, theo con lộ nhựa chừng năm trăm thước là đến chân núi, nơi có bến chợ bán trái cây Ô Tà Sóc (ấp Ô Tà Sóc, xã Lương Phi, huyện Tri Tôn). Bến Ô Tà Sóc tọa lạc giữa nhiều bóng cây râm mát, ngay con đường bậc thang dẫn lên núi. Con đường quanh co ẩn mình trong rừng cây râm mát. Đi xuyên rừng, lúc nào cũng nghe tiếng chim ríu rít. Mùa hè tiếng ve rền vang không dứt như ru ta vào giấc mộng viễn hoài về một thời kỳ đấu tranh khốc liệt của quân dân An Giang anh hùng.



Căn cứ Ô Tà Sóc được Tỉnh ủy An Giang xây dựng từ năm 1962 đến năm 1967 trên ngọn núi Dài với các cơ quan trực thuộc, như: quân sự, an ninh, binh vận, dân vận, mặt trận, tuyên huấn, tổ chức, kiểm tra và các đoàn thể nông dân, thanh niên, phụ nữ đóng rải rác trong các “lò ảng” (hang động). Các hang động có đường mòn trên núi nối liền nhau, từ Bụng Ông Địa (tổ giao liên Tỉnh ủy) đến Ô Vàng (Ban An ninh binh vận, đài minh ngữ), Vồ Út Mười (Ban chỉ huy Quân sự tỉnh trọng tâm là Điện Trời Gầm - nơi đặt cơ quan Tỉnh ủy - với bán kính khoảng 3 cây số.



Ưu điểm của những hang động trên Ô Tà Sóc là rất hiểm trở và chắc chắn, đặc biệt chứa được rất nhiều người. Nhìn cảnh quan kỳ vĩ của chốn núi non, không du khách nào không bật thốt lời tán tụng thiên nhiên đã khắc tạo nên những tác phẩm hùng tráng trên nền đá granite. Đến đây mới thấy rằng, các hang động là nơi trú ẩn, tránh đạn pháo, ngăn chặn hữu hiệu những đợt tiến quân của địch với hỏa lực hùng hậu, cũng vừa tiến công địch một cách lợi hại.

Trong chiến tranh, địch đã tổ chức hơn 365 trận càn quét lớn nhỏ với mọi phương tiện chiến tranh lên Căn cứ Ô Tà Sóc nhưng hoàn toàn thất bại. Từ căn cứ này, Tỉnh ủy An Giang đã chỉ đạo quân và dân tỉnh nhà tấn công tiêu diệt và làm tan rã hoàn toàn lực lượng vũ trang thổ phỉ ở vùng rừng núi ven biên, mở rộng vùng giải phóng và căn cứ kháng chiến, kiên cường phá tan hệ thống “ấp chiến lược”, góp phần đánh bại chiến tranh đặc biệt của Mỹ - ngụy.

Đến Ma Thiên Lãnh hôm nay, du khách sẽ nghe kể sự hy sinh của 7 chiến sĩ. Năm 1969, khi đó Tỉnh ủy An Giang đã rút đi, Ma Thiên Lãnh được tiểu đội tiền tiêu của Đoàn 61, chủ lực Miền trú đóng. Một hôm, máy bay địch ném bom đánh sập cửa hang, 7 chiến sĩ bị kẹt trong đó. Khói bom tan, các chiến sĩ cùng đơn vị tìm cách mở miệng hang nhưng lực bất tòng tâm. Để giúp 7 chiến sĩ cầm cự chờ phương cứu thoát, anh em đã tiếp lương thực cho 7 chiến sĩ trong hang bằng cách dùng ống tre đưa cháo và sữa vào. Mấy ngày sau, địch tiến đánh đồi Ma Thiên Lãnh một cách ác liệt, đơn vị đành rút lui về rừng U Minh. Vậy là số phận 7 chiến sĩ của đơn vị vĩnh viễn nằm lại trong hang.

Chiến tranh kết thúc, thắng lợi thuộc về ta, vào ngày đại thắng 30/4/1975. Nhưng ta vẫn luôn đau đáu nhớ đến sự hy sinh của 7 chiến sĩ kẹt trong hang, Ban chỉ huy Quân sự tỉnh An Giang đã tiến hành phá cửa hang. Với phương tiện tương đối tốt, vậy mà phải mất đến 24 ngày làm việc cật lực, chiều ngày 8/7/2007, cửa hang mới được mở, hài cốt 7 chiến sĩ hy sinh đã được an táng long trọng. Hiện nay, trên ngọn đồi cao 80m này có tấm bia kỷ niệm, bên dưới bia là bàn thờ 7 liệt sĩ.

Đến Ô Tà Sóc, đứng trên đỉnh núi, phóng tầm mắt nhìn một vùng xung quanh bên dưới đẹp như bức tranh thủy mặc, với nào nhà cửa, vườn cây, ruộng nương xanh ngút mắt, cùng những con đường liên thôn, liên ấp chạy xuyên qua những hàng cây như những mạch máu nối liền nhau bất tận. Cảnh đẹp đến nao lòng khi nghĩ về sự hy sinh quả cảm của các chiến sĩ ta trong những tháng ngày lửa bom ác liệt trong kháng chiến vừa qua.

Du lịch, GO! - Theo Tin tức Du lịch, Ditich Lichsu QG...

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Khu du lịch Núi Sập (An Giang)


Thuộc địa phận huyện Thoại Sơn, cách thành phố Long Xuyên chừng 29km theo đường tỉnh lộ 943, khu du lịch Núi Sập gồm cụm nhiều núi đã tạo nên cho An Giang thêm phần độc đáo về danh thắng. Mặc dù không còn nguyên sơ nhưng khu du lịch Núi Sập vần còn đó nét đẹp hoang dại.

Cụm núi Sập gồm núi Sập, núi Nhỏ, núi Bà và núi Cậu là những ngọn núi tuy nhỏ nhưng góp phần đáng kể tạo nên diện mạo độc đáo của vùng quê hương “bảy núi”, đặc biệt ngọn núi Sập hay Thoại Sơn có độ cao 85m, chu vi chừng 3.800m gắn với lịch sử khai mở vùng đất Tây Nam bộ.



Trong một thời gian dài, điểm núi Sập đã bị khai thác đá khá triệt để, phần thân và cả chân núi bị khoét sâu, đến độ nhiều người đã nghĩ đến sự đổ sập của ngọn núi trong một tương lai không xa đúng như tên gọi “tiền định” của nó (!). Cũng may chính quyền địa phương kịp nhận ra nguy cơ biến mất ngọn núi, một nguồn tài nguyên quý giá gắn với công lao mở cõi của Thoại Ngọc Hầu, đã cho đình chỉ việc khai thác đá nhưng hậu quả để lại cũng thật nhức nhối: bao quanh dưới chân núi là một vực sâu bị đào khoét nham nhở, rộng thênh thang với độ sâu đến hàng chục mét.



Từ thực tế đau lòng đó, ý tưởng làm du lịch đã nảy sinh như một giải pháp tình thế mang ý nghĩa hàn gắn, giao hòa với thiên nhiên. Ngay từ năm 2000, huyện Thoại Sơn và tỉnh An Giang đã có kế hoạch cải tạo, biến vùng núi Sập thành một địa chỉ du lịch hấp dẫn nhằm phong phú hóa và làm mới hình ảnh du lịch địa phương. Xuất phát từ hiện trạng có sẵn, những nhà thiết kế đã cho đục khoét tạo ra những ngóc ngách ăn thông qua phía bên kia núi, mở rộng những chỗ dừng chân phía bên trong lòng núi, đồng thời dẫn nước vào vực đá tạo thành những hồ nước nhân tạo với những đường nối liên thông…



Tại sườn phía Tây của núi Sập, đã hình thành các hồ số 1, hồ số 2 và hồ Ông Thoại, thông nhau bằng các đường hầm xuyên núi và hang núi Sập. Du khách có thể xuôi thuyền trong lòng núi mát lạnh với cảm giác khám phá thật thú vị… Từ Tây sang Đông qua phía bên kia núi, du khách còn được dịp tiếp cận với nhiều đảo đá nhỏ giữa lòng hồ thật đẹp với nhiều cây xanh và dự kiến có cả những cư dân khỉ được nuôi thả trong điều kiện tự nhiên bán hoang dã.

Dự án khu du lịch núi Sập cũng đã bổ sung nhiều hạng mục như hệ thống cầu ra các đảo, xây dựng phiên bản chùa Một Cột, dựng tượng Thoại Ngọc Hầu cao gần chục mét trên một ốc đảo ngay mặt tiền hồ Ông Thoại (là quà tặng của chính quyền và nhân dân tỉnh Quảng Nam, quê hương ông)…
Bên cạnh đó, hệ thống đường lên núi cũng được mở rộng để du khách có thể đến thăm Pháo Đài, Cây Da, Hang Dơi cùng một số công trình chùa chiền khác như Linh Sơn tự, tịnh xá Pháp Hoa với pho tượng Phật Di Lặc cao 8m nằm trong công viên, Duyên Phước tự là ngôi chùa đẹp nhất và có vị trí cao nhất trên đỉnh núi Sập…



Trong nỗ lực tạo thêm nét nhấn nhá cho khu du lịch núi Sập, trong thời gian đầu một số tượng đá như nữ thần Siva, hình tượng Linga và Yony, tháp Ponagar… được bố trí quanh hồ hay trên các đảo nhỏ nhô lên giữa hồ gợi nhớ vương quốc Phù Nam xưa với nền văn hóa Óc Eo đã một thời tồn tại, tạo nên một không gian nhuốm màu cổ tích, vừa xa lạ lại vừa gần gũi thân quen. Các tượng này được các nghệ nhân vùng Ngũ Hành Sơn – Đà Nẵng tác tạo và là quà tặng của chính quyền quận Sơn Trà – Đà Nẵng, quận kết nghĩa với huyện Thoại Sơn.



Khu du lịch núi Sập sau cải tạo đã trở thành vùng cảnh quan độc đáo của tỉnh An Giang với hồ nước nhân tạo lớn nhất vùng Tây Nam bộ, tạo nên cảnh sơn thủy hữu tình, được ví như tiểu Hạ Long giữa vùng đồng bằng sông nước Cửu Long… Nhằm khai thác hữu hiệu lợi thế cảnh quan nơi đây, một khu vui chơi giải trí đã được hình thành ngay mặt trước hồ Ông Thoại, với tên gọi chính thức là “Khu du lịch hồ Ông Thoại”. Du khách đến đây có thể bơi thuyền trên mặt nước hồ trong xanh nhìn rõ những đàn cá bơi lượn tung tăng, khám phá cảnh đẹp của núi non hay tham gia những trò chơi thú vị như đạp vịt, đi xe lửa cao tốc… Tại cạnh cổng vào khu du lịch có một nhà lục giác, trưng bày bức thư pháp với 108 vần thơ lục bát đề cao những điều thiện và sự hành thiện, với kỷ lục có nhiều chữ “Tâm” nhất Việt Nam.



Khu du lịch núi Sập còn mang trong mình nhiều dấu ấn của một thời mờ cõi hào hùng. Để đánh dấu công trình đào kênh Đông Xuyên (Thoại Hà) năm 1818, Thoại Ngọc Hầu đã cho soạn bài minh khắc vào bia đá, long trọng dựng bia và khánh thành miếu thờ Sơn thần trên triền núi Sập vào năm Minh Mạng thứ ba (1822). Về sau miếu Sơn thần được đổi thành đình thần thờ Thoại Ngọc Hầu. Du khách đến đây có thể tìm lại dấu xưa nơi đền thờ “Ông Thoại”, với tấm bia Thoại Sơn cao 3 mét, rộng 1,2 mét, dày hơn 20cm, khắc chạm 629 chữ Hán ghi lại việc đào kinh Đông Xuyên, cuộc đời làm quan và Nam chinh của Thoại Ngọc Hầu, được vua ban đặt tên núi mang tên ông – Thoại Sơn. Hàng năm vào dịp rằm tháng Giêng và ngày 10 tháng Ba âm lịch, người dân khắp vùng tứ giác Long Xuyên đổ về đền Thoại Sơn tham dự lễ hội, tưởng nhớ Thoại Ngọc Hầu và bao vị tiên liệt đã có công khai hoang mở cõi.



Đáng tiếc là theo thời gian, tại khu du lịch Núi Sập này, do chạy theo nhu cầu thời thượng với những thị hiếu “màu mè” và dễ dãi, nhiều công trình hay cụm tượng đã được bổ sung không theo một chủ đề hay qui hoạch nhất quán, như cụm tượng bốn thầy trò Đường tăng gặp nạn thứ 82 trên triền núi Sập, cụm tượng Mai An Tiêm trồng dưa hấu được đặt trơ trụi giữa nền gạch của sàn ngắm cảnh… đã biến khu du lịch núi Sập thành một quảng trường triển lãm hỗn tạp… Hy vọng giới hữu trách sẽ có những điều tiết hợp lý để khu du lịch núi Sập ngày càng phát huy lợi thế, không chỉ dừng lại ở một khu vui chơi giải trí đơn thuần mà còn là một điểm đến văn hóa, với nhiều giá trị lịch sử và tâm linh

Theo Yatlat.com, ảnh internet
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Chinh phục nóc nhà Pu si Lung(Lai Châu)


Pu Si Lung (3.076m) là khối núi nằm ở tây bắc tỉnh Lai Châu, giữa Sông Đà và thượng nguồn sông Nậm Na (phụ lưu tả ngạn Sông Đà) tại biên giới Việt - Trung. Cụm núi cách Mường Tè khoảng 28 km về phía tây bắc, có diện tích khoảng 2.400 km2 với đỉnh cao 3.076 m (đứng thứ ba của Việt Nam về độ cao, sau Phansipan và Phu Ta Leng).


< Pu Si Lung chụp lại ở cao độ khoảng chừng 2600m. Để chinh phục Pu Si Lung phải lên bằng một sườn khác chứ không phải có đường nối từ mốc 42 như trên google map (ảnh Quycoctu).



Theo nghiên cứu của nhiều bạn, thực chất thì đỉnh Pu Si Lung thực sự mới là đỉnh núi cao nhất Việt Nam với độ cao 3.775m chứ không phải 3.143m của ngọn Phan Xi Păng. Tiếc rằng toàn bộ khu vực có đỉnh núi cao 3.775m này hiện đang nằm bên phần đất mà Trung Quốc gọi là của họ sau chiến tranh 1979. Phần sát Sông Đà thuộc huyện Mường Tè - Lai Châu chỉ còn lại đỉnh cao thứ nhì là 3.076m (forum Phượt).



(VNE) - Là ngọn núi hoang sơ, bí ẩn và quyến rũ bậc nhất Việt Nam, đỉnh Pu Si Lung huyền thoại thuộc địa phận tỉnh Lai Châu luôn là điểm đến trong mơ của các phượt thủ ưa khám phá.


Vùng Tây Bắc là nơi có hàng vạn núi cao sừng sững bao đời như bức tường thành che chở cho nước Việt Nam. Trên biên giới Việt - Trung, đỉnh Pu Si Lung nằm ở độ cao hơn 3.000 m là ngọn núi cao nhất án ngữ nơi biên cương Tổ quốc. Đoàn chúng tôi thực hiện hành trình chinh phục điểm cao nhiều ý nghĩa này giữa những ngày miền Bắc đang chìm trong giá lạnh...




Lên lịch trình kỹ càng và liên hệ trước với các cơ quan chức năng, chúng tôi mang giấy công tác tới trình báo tại Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng tỉnh Lai Châu, rồi lại cầm giấy giới thiệu vượt đường đèo núi tới đồn biên phòng Pa Vệ Sủ, vùng sâu nhất của huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu.



Hành trình đường trường gian nan là vậy nhưng chúng tôi được khích lệ tinh thần rất nhiều khi nhận sự tiếp đón và giúp đỡ từ đồn biên phòng cùng người dân nơi đây. Chúng tôi tới bản Sín Chải A, gặp gỡ trưởng bản và dự bữa cơm Tết thân mật của người La Hủ. Dulichgo



Rời bản Sín Chải A, chúng tôi vào bìa rừng và để xe lại đây, bắt đầu hành trình leo núi gian nan. Mùa này, những cây lau rậm rạp nở bông trắng muốt, trập trùng trong nắng gió khiến đoàn lữ khách ngẩn ngơ.



Hành trình dọc theo những con suối lớn với nhiều ghềnh đá dữ cùng các cây cầu đơn sơ làm từ thân cây bị gãy từ mùa lũ khiến chúng tôi phải tháo giầy để lội qua. Những ghềnh đá lô nhô, trơn trượt, giá lạnh làm bàn chân ai cũng tê cóng và phải rất cẩn thận nếu không muốn bị ướt.



Đêm giữa thung lũng, bốn bề là núi rừng hoang dã, bên bếp lửa bập bùng, tiếng suối róc rách còn ánh sáng bàng bạc của trăng sao trên đỉnh đầu.



Khung cảnh núi rừng tuyệt đẹp, không khí trong lành với những đám mây sương lảng bảng thật kỳ ảo. Đôi khi, chúng tôi ngỡ mình lạc bước lúc vào những khu đồi hoa dại trắng muốt từ thân tới bông. Bước chân lại dẫm lên những thảm lá khô hay bông hoa nhỏ xinh và ngước mắt lên là một bầu trời đỏ rực màu hoa hồng quang.



Đường thật dài, hết lên lại xuống nhưng leo mãi rồi cũng tới đích. Chúng tôi reo lên sung sướng khi thấy cột mốc đứng đó, sừng sững trên nền bê tông được gia cố chắc chắn. Các anh biên phòng kiểm tra tình trạng mốc giới, thực hiện nghi lễ thiêng là chào mốc giới và cùng chúng tôi chụp hình lưu niệm. Máy GPS của tôi xác nhận cao độ 2.866 m. Đây là một trong những cột mốc biên giới cao nhất trên lãnh thổ Việt Nam.



Trời chuyển tối, không khí lạnh cùng sương mù nhiều khiến chúng tôi biết mình phải nhanh chóng khởi hành về lán nghỉ cho dù phải đi trong bóng đêm. Đoàn chúng tôi bao gồm những đôi chân có kinh nghiệm, tôi luyện qua không ít những ngọn núi cao nhưng quả thực hành trình lần này là một thử thách gian nan, đáng nhớ và nhiều ý nghĩa.Dulichgo



Từ đây lên đỉnh Pu Si Lung còn cả một hành trình dài. Đi trên hành lang biên giới nên phải rất cẩn thận bám nhau theo các anh biên phòng để không lạc sang nước bạn Trung Quốc. Qua rừng trúc rồi tới khu rừng nguyên sinh với thảm thực vật đa dạng, ẩm ướt tới nỗi mỗi thân cây đều phủ trên mình một màu xanh ma mị của rêu phong.



Cả đoàn lấy cờ Tổ quốc và chụp hình lưu niệm với niềm tự hào dâng trào khi chinh phục thành công ngọn núi được mệnh danh là nóc nhà biên giới này. Không tự hào sao được khi trên những đỉnh cao như vậy, cha ông ta đã từng ngàn năm chiến đấu bảo vệ mảnh đất quê hương.


Theo Hachi8 (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Bài đăng phổ biến